BÍ QUYẾT ĐI BỘ THỂ DỤC HIỆU QUẢ 1
Đi bộ thể dục là một hoạt động hết sức tự nhiên của con người từ tấm bé, tuy nhiên vì nó quá gần gũi và bình thường nên ít người để ý, nghiên cứu cụ thể. Vậy làm thế nào để hoạt động này đạt hiệu quả cao nhất đối với sức khỏe con người?
Giới thiệu về đi bộ thể dục
Trước hết, cần thấy rằng, đi bộ là môn thể dục dễ bắt đầu nhất, phổ biến nhất, phù hợp với mọi lứa tuổi, chủ động thực hiện nhất (không phụ thuộc ai), dễ chọn địa bàn nhất,… và nhất là rẻ tiền nhất.
Đi bộ thể dục hay làm bất kỳ điều gì thì sau một thời gian dài đều tạo nên công phu cho hoạt động đó. Công phu không có gì cao siêu cả, mà nó chính là một hoạt động có ý thức của con người theo một lộ trình nào đó để cho hoạt động đó không ngừng tiến bộ về kỹ năng, kỹ xảo, bảo đảm các tiêu chí nhanh, mạnh, chính xác, nhất là điều khiển hoạt động đó tùy ý muốn. Trên quan điểm rèn luyện đó, ta thấy việc đi bộ thể dục cũng có nhiều cấp độ khác nhau. Sự khác nhau ở đây chính là việc vận dụng ý nghĩ, hơi thở vào việc đi bộ theo 1 quy trình có khống chế về thời gian và độ dài quãng đường. Để hiểu hơn về các cấp độ đi bộ, chúng ta cần đọc kỹ các bài “Bí quyết tăng cường sức khỏe bằng kỹ thuật hô hấp” và bài “Bí quyết tăng cường sức khỏe bằng kỹ thuật thở khí công”.
Đi bộ thể dục hay làm bất kỳ điều gì thì sau một thời gian dài đều tạo nên công phu cho hoạt động đó. Công phu không có gì cao siêu cả, mà nó chính là một hoạt động có ý thức của con người theo một lộ trình nào đó để cho hoạt động đó không ngừng tiến bộ về kỹ năng, kỹ xảo, bảo đảm các tiêu chí nhanh, mạnh, chính xác, nhất là điều khiển hoạt động đó tùy ý muốn. Trên quan điểm rèn luyện đó, ta thấy việc đi bộ thể dục cũng có nhiều cấp độ khác nhau. Sự khác nhau ở đây chính là việc vận dụng ý nghĩ, hơi thở vào việc đi bộ theo 1 quy trình có khống chế về thời gian và độ dài quãng đường. Để hiểu hơn về các cấp độ đi bộ, chúng ta cần đọc kỹ các bài “Bí quyết tăng cường sức khỏe bằng kỹ thuật hô hấp” và bài “Bí quyết tăng cường sức khỏe bằng kỹ thuật thở khí công”.

Chuẩn bị cho đi bộ thể dục
Để đi bộ đúng cách, chúng ta cần đi giày vải có dây, đi tất hơi dầy một chút (tất mùa đông), kích thước giày cần vừa chân, không được kích, có thể lỏng một chút nhưng khi thiết dây giày thì phải cảm thấy bó chân chắc chắn. Người lớn tuổi do khớp chân không được tốt nên cần đi giày đế mềm, êm để đỡ bị chấn động khớp, gây đau; đối với thanh niên thì chỉ cần đi giày là đủ.
Đi bộ thể dục cấp độ 1
Tiến hành đi bộ bình thường mà không cần phải tư duy, suy nghĩ và tập trung tư tưởng. Tuy nhiên, cần có tinh thần cầu thị, thoải mái, không bị áp lực như những việc mình không thích mà bắt buộc phải làm. Để được như vậy thì chúng ta phải luôn nghĩ rằng, đi bộ được là tốt cho cơ thể, cho dù đi ít hay đi nhiều đều tốt cả. Mỗi ngày xỏ giày vào, đi một đoạn đã là một thắng lợi nhỏ. Duy trì được một thói quen tốt là một thắng lợi rất lớn mà ít người để ý. Đó là cách sử dụng thời gian, tiền sẽ sinh ra từ những thói quen tốt. Do đó, mọi vấn đề cần bắt đầu từ rất sớm, nếu nhận ra một điều tốt thì phải bắt đầu ngay từ hôm nay.
– Ở cấp độ này, yêu cầu đạt được như sau:
+ Chúng ta duy trì đi bộ mỗi ngày 1 lần với thời gian thấp nhất 30 phút;
+ Đi nhẹ nhàng, hô hấp bình thường (không thở gấp như kiểu lao động nặng);
+ Chân bước chắc chắn (ngẫu nhiên dẫm lên hoàn đá cũng vượt qua bình thường, không bị bẻ khớp mắt cá gây đau).
– Chú ý:
+ Vạn sự khởi đầu nan, ban đầu không nhất thiết ép mình vào khuôn khổ theo yêu cầu đi bộ; chỉ cần duy trì chế độ, đi ít, đi nhiều tùy thích, nhưng phải có ý thức tăng dần độ khó. Chúng ta thường thấy, mọi người vừa đi bộ vừa nói chuyện, nghe nhạc,… là cơ bản biểu hiện ở cấp độ này vì đó là trạng thái đi theo quán tính, trí não dùng vào việc khác. Khi đã duy trì được thời gian mà cảm thấy hết sức bình thường thì ta chuyển cấp độ.
+ Những ngày đầu sẽ cảm thấy đau bắp chân, nhưng phải cố gắng, không được dừng lại, nếu dùng lại tạm nghỉ rất dễ dẫn đến bỏ cuộc.
+ Tái lập một thói quen mới là nhiệm vụ hết sức khó khăn, nhất là thói quen tốt, vì nó thường thiếu sự hấp dẫn. Do đó, về mặt tinh thần cần hết sức nghiêm túc và cầu thị.
– Đi bộ tự nhiên đã hết sức bình thường thì tại sao lại liệt vào cấp độ 1? Vì, một người bình thường mà có ý thức đi bộ thể dục đã là một thắng lợi lớn, nhất là những người làm văn phòng, ngồi nhiều làm cho cơ thể lười nhác, trì trệ, đi bộ vài trăm mét đã thấy ngại và mệt mỏi. Người lao động chân tay thì cho rằng, đi bộ quá nhẹ, mình hoạt động cả ngày nên việc đó là không cần thiết. Nhưng vì lý do gì đi nữa thì có rất nhiều người không thực hiện được hoạt động này. Chỉ khi nào bệnh tật ập đến, lúc đó nhận ra thì đã muộn hoặc khi về già, làm việc gì hiệu quả cũng không cao.
– Ở cấp độ này, yêu cầu đạt được như sau:
+ Chúng ta duy trì đi bộ mỗi ngày 1 lần với thời gian thấp nhất 30 phút;
+ Đi nhẹ nhàng, hô hấp bình thường (không thở gấp như kiểu lao động nặng);
+ Chân bước chắc chắn (ngẫu nhiên dẫm lên hoàn đá cũng vượt qua bình thường, không bị bẻ khớp mắt cá gây đau).
– Chú ý:
+ Vạn sự khởi đầu nan, ban đầu không nhất thiết ép mình vào khuôn khổ theo yêu cầu đi bộ; chỉ cần duy trì chế độ, đi ít, đi nhiều tùy thích, nhưng phải có ý thức tăng dần độ khó. Chúng ta thường thấy, mọi người vừa đi bộ vừa nói chuyện, nghe nhạc,… là cơ bản biểu hiện ở cấp độ này vì đó là trạng thái đi theo quán tính, trí não dùng vào việc khác. Khi đã duy trì được thời gian mà cảm thấy hết sức bình thường thì ta chuyển cấp độ.
+ Những ngày đầu sẽ cảm thấy đau bắp chân, nhưng phải cố gắng, không được dừng lại, nếu dùng lại tạm nghỉ rất dễ dẫn đến bỏ cuộc.
+ Tái lập một thói quen mới là nhiệm vụ hết sức khó khăn, nhất là thói quen tốt, vì nó thường thiếu sự hấp dẫn. Do đó, về mặt tinh thần cần hết sức nghiêm túc và cầu thị.
– Đi bộ tự nhiên đã hết sức bình thường thì tại sao lại liệt vào cấp độ 1? Vì, một người bình thường mà có ý thức đi bộ thể dục đã là một thắng lợi lớn, nhất là những người làm văn phòng, ngồi nhiều làm cho cơ thể lười nhác, trì trệ, đi bộ vài trăm mét đã thấy ngại và mệt mỏi. Người lao động chân tay thì cho rằng, đi bộ quá nhẹ, mình hoạt động cả ngày nên việc đó là không cần thiết. Nhưng vì lý do gì đi nữa thì có rất nhiều người không thực hiện được hoạt động này. Chỉ khi nào bệnh tật ập đến, lúc đó nhận ra thì đã muộn hoặc khi về già, làm việc gì hiệu quả cũng không cao.
Đi bộ thể dục cấp độ 2
– Ở cấp độ 2, chúng ta phải chú ý đến động tác, yêu cầu đạt được các động tác như sau:
+ Người luôn thẳng: đỉnh đầu, cổ, cột sống nằm trên 1 đường thẳng (tương đối), tương tự như ta xiên 1 cái que từ đỉnh đầu (huyệt bách hội), dọc sương sống cổ, xương sông lưng tới xương cụt.
+ Tay: vung mạnh hết cỡ về phía trước và sau, cảm thấy căng nách càng tốt.
+ Chân: sải bước dài hết cỡ; hai mép trong bàn chân (hoặc ít nhất là 2 mép trong gót chân) luôn nằm trên 1 đường thẳng; phải vận lực vào 10 đầu ngón chân để bám xuống mặt đường mà đẩy thân người đi (như đi trên đường trơn vậy). Mũi bàn chân thẳng theo hướng tiến, bàn chân hạn chế rung lắc.
– Chú ý:
+ Khi đi, người không lắc lư, bập bênh, chỉ có tay, chân hoạt động. Đây là dáng đi quý tướng của các lãnh đạo đấy nhé. Đi được như vậy thì đúng như các nhà tướng học nói: “trông chậm mà nhanh”, có nghĩa là nhìn động tác chậm và tốc độ di chuyển nhanh. Về phương diện vật lý, khi ta bước chân thẳng hàng thì sải bước sẽ là lớn nhất, khi thân thể không lắc lư thì ta thấy ít các dao động phụ nên đỡ rườm mắt, dao động chính là 2 chân bước mới tạo nên tốc độ di chuyển, còn các dao động khác là phụ nên cần hạn chế. Khi đã rèn luyện được cấp độ 2 thì lúc đi lại bình thường, chúng ta chỉ đánh tay vừa đủ để giữ thăng bằng nên sẽ rất ít giao động phụ. Đó chính là nhìm chậm mà nhanh.
+ Động tác chân đi được như người mẫu thì quá tuyệt, nhưng khá khó và không phù hợp lắm đối với người béo và cũng không cần thiết. (còn nữa)
+ Người luôn thẳng: đỉnh đầu, cổ, cột sống nằm trên 1 đường thẳng (tương đối), tương tự như ta xiên 1 cái que từ đỉnh đầu (huyệt bách hội), dọc sương sống cổ, xương sông lưng tới xương cụt.
+ Tay: vung mạnh hết cỡ về phía trước và sau, cảm thấy căng nách càng tốt.
+ Chân: sải bước dài hết cỡ; hai mép trong bàn chân (hoặc ít nhất là 2 mép trong gót chân) luôn nằm trên 1 đường thẳng; phải vận lực vào 10 đầu ngón chân để bám xuống mặt đường mà đẩy thân người đi (như đi trên đường trơn vậy). Mũi bàn chân thẳng theo hướng tiến, bàn chân hạn chế rung lắc.
– Chú ý:
+ Khi đi, người không lắc lư, bập bênh, chỉ có tay, chân hoạt động. Đây là dáng đi quý tướng của các lãnh đạo đấy nhé. Đi được như vậy thì đúng như các nhà tướng học nói: “trông chậm mà nhanh”, có nghĩa là nhìn động tác chậm và tốc độ di chuyển nhanh. Về phương diện vật lý, khi ta bước chân thẳng hàng thì sải bước sẽ là lớn nhất, khi thân thể không lắc lư thì ta thấy ít các dao động phụ nên đỡ rườm mắt, dao động chính là 2 chân bước mới tạo nên tốc độ di chuyển, còn các dao động khác là phụ nên cần hạn chế. Khi đã rèn luyện được cấp độ 2 thì lúc đi lại bình thường, chúng ta chỉ đánh tay vừa đủ để giữ thăng bằng nên sẽ rất ít giao động phụ. Đó chính là nhìm chậm mà nhanh.
+ Động tác chân đi được như người mẫu thì quá tuyệt, nhưng khá khó và không phù hợp lắm đối với người béo và cũng không cần thiết. (còn nữa)
Nhận xét
Đăng nhận xét