BÍ QUYẾT TĂNG CƯỜNG SỨC KHỎE BẰNG KỸ THUẬT HÔ HẤP

Hô hấp là chủ thể của cuộc sống, hơi thở mang theo ý thức có thể tác động đến tất cả các vùng vật chất trong cơ thể chúng ta, đặc biệt có thể tác động tới thần kinh cao cấp của con người. Hơi thở cùng với sự quán tưởng có thể giảm đau, giảm nhịp tim, hồi phục vết thương,… và đặc biệt là cải tạo hệ thần kinh vận động.
Trong cuộc sống hàng ngày, con người hít thở một cách tự nhiên, còn gọi là thở vô thức. Hô hấp vô thức thường ngắn (thời gian hít vào hoặc thở ra) làm lượng ô xi vào phổi ít, nhiều khu vực của lá phổi khôi được sử dụng, dẫn đến hiệu suất ô xi đi vào máu thấp, gây nên thiếu năng lượng cục bộ làm cơ thể mệt mỏi cho dù ít vận động. Mặt khác,  Hô hấp vô thức thường có nhịp thở nhanh (số nhịp thở trong 1 phút) cũng là nhân tố tăng nhịp tim, giảm thời gian của pha nghỉ. Nếu một người bình thường chó nhịp tim 72 lần/ phút thì một chu kì hoạt động của tim là 3 pha ~ 0,8s, gồm: tâm nhĩ co 0,1s nghỉ 0,7s ; tâm thất co 0,3s nghỉ 0,5s; giãn chung = 0,4s; thời gian nghỉ phải đủ đẻ phục hồi hoạt động. Khi nhịp tim giảm xuống, thời gian pha nghỉ tăng, khả năng phục hồi tăng lên làm trái tim ngày càng khỏe mạnh và đương nhiên, tuổi thọ con người được xác định bằng tổng nhịp tim trong cuộc đời cũng sẽ tăng lên. Những phân tích đó cho thấy, để có một cơ thể cường tráng, khỏe mạnh thì cần phải hô hấp đúng cách, mà trước hết,chúng ta cần luyện tập thành thói quen.
  1. Tư Thế: Trong khi luyện thở, có thể Đi – Ðứng – Nằm – Ngồi đều được cả, nhưng bao giờ cũng phải cho đầu, cổ và xương sống thật thẳng thì Khí mới có thể lưu thông được.
  2. Thở Bụng: (còn gọi là thở Thuận):
a) Phương pháp thở bụng 2 thời liên tục
  • Nạp Khí: Từ từ hít hơi vào thẳng bụng dưới theo phương pháp: đều, nhẹ, êm, sâu (khi đầy, bụng hơi phình ra).
  • Xả Khí: ngay khi đó, từ từ thở ra cũng đều- nhẹ – êm và thở ra hết.
  • Ghi chú quan trọng:
– Hít vào và thở ra đều bằng mũi.
– Công thức: mới tập theo công thức 3-3 (nghĩa là hít vào trong 3 giây và thở ra cũng đúng 3 giây, nghĩa là thở 10 vòng trong 1 phút. Cách đếm: ba trăm lẻ một, ba trăm lẻ hai, ba trăm lẻ ba… cứ đếm đều đặn là rất đúng, nếu cần lấy đồng hồ ra căn lại cách đếm cho chính xác hơn), dù ta có thể tập dài hơn cũng đừng cố, phải tập ít nhất trong 3 tuần lễ mới có thể tăng dần.
Về sau, khi đã tập luyện vững vàng rồi, ta có thể theo công thức: 5-5 (tức 6 vòng thở ra một phút) hoặc 6-6 (tức 5 vòng thở trong một phút).
  • Tập đúng: thân thể tráng kiện, da mặt hồng hào, sáng láng, mắt sáng, tinh thần thoải mái dễ chịu.
  • Tập sai: Nồng độ CO2 trong máu quá cao, gây ra các triệu chứng dễ nhức đỉnh đầu và vùng gáy. Tim bị hồi hộp, ăn không tiêu… gặp trường hợp này, xả trong một tuần lễ sẽ khỏi (xem bài XẢ khí).
b) Phương pháp thở bụng 3 thời: công thức 3-3-3 hoặc 4-4-4. Nghĩa là Nạp Khí trong 3 giây. Sau đó dồn khí xuống Ðan Ðiền (tức huyệt Khí Hải – cách lỗ rốn khoảng từ 3 tới 4 cm), ngưng tụ khí tại đó trong 3 giây, làm cho đan điền căng lên, đồng thời ta nhíu hậu môn và đường tiểu tiện lại. Sau đó, buông lỏng tất cả và từ từ Xả Khí ra trong 3 giây, cho không khí ra hết, xả xong lại tiếp tục Nạp Khí, thở cho vòng kế tiếp, liên tục không ngừng. Sự ngưng tụ khí tại Ðan Ðiền này rất quan trọng sẽ giải thích sau.
c) Phương pháp thở bụng 4 thời: công thức 3-3-3-3 về sau khi thở đã quen có thể áp dụng công thức 4-4-4-4 hoặc cao hơn nữa (nhưng đừng cố quá sẽ có hại!).
Nạp trong 3 giây, ngưng tụ tại Ðan Ðiền trong 3 giây, nhíu hậu môn và đường tiểu tiện lại, như nói ở đoạn trên. Sau đó buông lỏng tất cả, Xả (tức thở ra nhẹ, đều, êm trong 3 giây cho hết không khí). Khi bụng đã xẹp hết hơi, ta Bế Khí, tức là ngưng thở hoàn toàn, để bụng trống rỗng trong 3 giây… rồi lại tiếp tục Nạp Khí cho vòng kế tiếp.
  • Chú ý: Việc thở phải điều hòa, liên tục, nhịp nhàng và bao giờ cũng phải Êm – Nhẹ – Ðều – Dài. Thở hấp tấp, vội vàng, cốt cho đủ số là hoàn toàn vô ích!
Nên khai thác triệt để hơi thở trong ngày: nếu ta chỉ tập thở trong những buổi chính thức theo đúng nghi thức, thì nhiều lắm, mỗi ngày, ta cũng chỉ tập được hai buổi (mỗi buổi khoảng nửa giờ mà thôi) và tất nhiên kết quả chỉ có giới hạn.
Nhưng theo lối thở phổ thông trình bày ở trên, ta có thể thở bất cứ lúc nào, bất cứ tại đâu, tại văn phòng, trong xưởng, trong phòng khách, tại nơi đang làm việc v.v… Ta khai thác được rất nhiều dịp thở trong ngày mà những người xung quanh không hay biết, theo kiểu “tích tiểu thành đại”, lâu dần thành thói quen.
Càng thở nhiều càng thấy thoải mái dễ chịu không bị mệt mỏi, căng thẳng, chán nản, mất tinh thần… Tất nhiên không nên thở lúc ăn no, uống say hoặc lúc làm việc nặng.
     3. Thở Ngực (còn gọi là thở nghịch):
Ðây là phương pháp thở phổ thông trong các môn thể thao, điền kinh của Tây phương.
     Phương Pháp
Khi Nạp Khí, ta dồn không khí lên ngực trên, bụng sẽ thót lại. Lúc Xả Khí, ngực sẽ xẹp xuống, bụng hơi phình ra. Chu kì thở cũng tương tự như Phép thở nghịch tốt cho Phế Nang Thượng, làm cho ngực nở nang, nhưng không hữu dụng cho phương pháp tập KHÍ CÔNG. (Xem tiếp bài: Bí quyết tăng cường sức khỏe bằng kỹ thuật thở khí công)

Nhận xét